Lifestyle·

Cưới soái ca tổng tài, đêm tân hôn chồng đã lột mặt nạ, ép vợ đeo một chiếc xích vàng to tướng

Cưới soái ca tổng tài, đêm tân hôn chồng đã lột mặt nạ, ép vợ đeo một chiếc xích vàng to tướng

Tôi đã mơ về đêm tân hôn với tiếng cười khúc khích, sự vụng về, e thẹn và hạnh phúc vỡ òa. Tôi mơ về tương lai với đứa con là kết tinh tình yêu.

Trước vụ việc hai cô gái trẻ đăng tải clip trên TikTok với nội dung đùa cợt về việc “tiêm thuốc độc”, đại diện Bệnh viện Đa khoa Đức Giang (Hà Nội) cho biết, cả hai chỉ là sinh viên thực tập, không phải nhân viên của bệnh viện. Ngay sau sự việc, bệnh viện đã bàn giao hai nữ sinh về nhà trường để quản lý theo quy định. Chủ đề nóng Cưới soái ca tổng tài, đêm tân hôn chồng đã lột mặt nạ, ép vợ đeo một chiếc "xích vàng" to tướng Tôi đã từng nghĩ mình là cô gái may mắn nhất thế gian. Ngày cưới của tôi, ai cũng nói như vậy. Chồng tôi - anh ấy bước ra từ giấc mơ của mọi cô gái. Anh cao, đẹp trai, sống mũi cao thẳng, lúc nào cũng thơm mùi nước hoa đắt tiền rất nhẹ còn giàu có, làm giám đốc một công ty riêng khi mới ngoài ba mươi. Trong suốt hai năm yêu nhau, anh chiều tôi hết mực. Tôi muốn đi Đà Lạt, sáng hôm sau đã có vé máy bay. Tôi nói thèm bún ốc nguội phố cổ, anh đi mua giữa trưa nắng 38 độ, giữa đêm đông cũng có thể lái xe BMW đi mua khoai nướng cho tôi khi tôi nói thèm. Đêm tân hôn đó, tôi là cô dâu đẹp nhất. Trong chiếc váy cưới trắng tinh khôi, tôi nắm tay anh bước vào căn penthouse mà anh nói là quà cưới dành cho tôi. Hoa hồng phủ khắp phòng. Nến thơm. Rượu vang đỏ sóng sánh trong ly. Trên giường là ga trải màu đỏ thẫm. Đêm tân hôn, tôi hồi hộp, xấu hổ, tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tôi đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này như một nghi lễ thiêng liêng, khoảnh khắc tôi thực sự trở thành đàn bà, trở thành vợ của anh. Anh nói: "Vợ anh hôm nay đẹp lắm". Tôi vùi mặt vào ngực anh, ngửi mùi hương quen thuộc, hạnh phúc đến mức muốn khóc. Tôi nghĩ, ừ, cuối cùng mình cũng đã có bến đỗ bình yên rồi. Rồi anh buông tôi ra. Anh đi về phía tủ, mở ngăn kéo, lấy ra một thứ. Một vỉ thuốc tránh thai. Anh đặt nó lên bàn trang điểm trước mặt tôi, cạnh bó hoa cưới của tôi. Rồi anh lấy ra một tờ giấy A4 đã được in sẵn, ép plastic cẩn thận. Em đọc đi, ký vào đây, anh nói, giọng vẫn ngọt ngào như lúc nãy. Tôi ngơ ngác cầm lên. Trên đó không phải là lời thề nguyện. Đó là một bản hợp đồng, một bản quy ước hôn nhân do anh tự soạn. Tay tôi run lên. Vỉ thuốc trong tay tôi bỗng nặng trĩu. Tôi ngẩng lên nhìn anh, người đàn ông vừa mới phút trước còn là hoàng tử của đời tôi, cố tìm một nụ cười đùa. Anh không đùa. Khuôn mặt anh vẫn đẹp trai, vẫn hoàn hảo, nhưng ánh mắt thì lạnh và tỉnh táo đến đáng sợ. Sao... sao lại thế này hả anh? Tôi líu ríu. Anh ngồi xuống cạnh tôi, nắm lấy tay tôi, giọng vẫn chiều chuộng: "Anh làm vậy là vì muốn tốt cho cả hai thôi Phượng à. Anh đã chứng kiến mẹ anh kiểm soát bố anh đến mức nào, tra hỏi, ghen tuông, làm bố anh ngột ngạt. Anh không muốn hôn nhân của chúng ta đi vào vết xe đổ đó. Anh muốn chúng ta cho nhau không gian riêng. Còn chuyện con cái, sự nghiệp của anh đang ở giai đoạn quan trọng nhất, anh chưa muốn bị phân tâm. Em cũng còn trẻ, cứ tận hưởng đã. Anh không thích dùng bao nên em uống thuốc khẩn cấp trước. Mấy hôm nữa đi đặt vòng hay tiêm que thì tùy em. Ngoan. Em ngoan thì anh sẽ cho em tất cả những gì em muốn. Nhà, xe, đồ hiệu, đi du lịch, em muốn gì cũng được". Anh nói, cho tôi tất cả những gì tôi muốn, trừ tự do. Tiếng nhạc du dương trong phòng cưới bỗng trở nên chói tai. Ly rượu vang đỏ trên bàn như một vũng máu. Đêm tân hôn, tôi nhìn mình trong gương, cô dâu với lớp trang điểm lộng lẫy, son đỏ, mắt long lanh, nhưng sao trông xa lạ quá. Tôi đã mơ về đêm tân hôn với tiếng cười khúc khích, với sự vụng về, e thẹn và hạnh phúc vỡ òa. Tôi mơ về tương lai sẽ có đứa con là kết tinh tình yêu với anh. Nhưng tôi chưa từng nghĩ, đêm tân hôn, thứ tôi nhận được lại là một vỉ thuốc tránh thai và một bản cam kết "vào tù". Tôi hiểu ra rồi. Bấy lâu nay, sự ga lăng, chiều chuộng hết mực của anh không phải là tình yêu, mà là sự đầu tư. Anh ấy chiều một con búp bê xinh đẹp để trưng trong ngôi nhà lộng lẫy này. Anh ấy cần một người vợ biết nghe lời, biết trang điểm đẹp khi đi tiệc cùng anh, biết im lặng và không bao giờ hỏi anh đã ở đâu đêm qua. Anh ấy cho tôi một chiếc lồng son, và bây giờ anh ấy đang nhẹ nhàng khóa cửa lồng lại. Tôi cảm thấy chiếc xích bằng vàng mà mọi người vẫn ngưỡng mộ đang siết chặt lấy cổ chân tôi. Nó lấp lánh, nó đắt tiền, nó khiến bao cô gái khác phải ghen tị. Nhưng chỉ có tôi mới biết nó đang trói buộc tôi đến nghẹt thở. Nó được làm bằng những quy tắc, bằng sự kiểm soát nhân danh tình yêu. Đêm tân hôn của tôi, tôi đã khóc. Không phải tiếng khóc hạnh phúc của cô dâu mới. Mà là tiếng khóc câm lặng của một người vừa nhận ra mình đã tự nguyện bước vào một nhà tù đẹp đẽ. Tôi phải làm sao bây giờ? Tin nổi bật Đọc thêm Đàm Diên Khải có thể đã bỏ lỡ cơ hội trở thành một trong những nhân vật quyền lực nhất Trung Quốc, nhưng đổi lại ông giữ được sự thanh thản, sự tỉnh táo và niềm tin vào những nguyên tắc mà bản thân theo đuổi. Với những câu chuyện xúc động, cầu truyền hình "Sao sáng dẫn đường" đã gây nghẹn ngào từ những giây phút đầu tiên, nhiều lãnh đạo tham dự đã không cầm được nước mắt.

This is a summary. Read the full article at the original source.

Read full article at danviet