Education·

Thanh Hóa thiếu hơn 2.700 giáo viên, quá tải trường lớp ở đô thị, bãi ngang ven biển

Thanh Hóa thiếu hơn 2.700 giáo viên, quá tải trường lớp ở đô thị, bãi ngang ven biển

Hai điểm nghẽn lớn nhất của ngành giáo dục Thanh Hóa hiện nay là cơ sở vật chất và con người, trong đó tỉnh này đang thiếu hơn 2.700 giáo viên.

Ngày 17-7, tại kỳ họp thứ 4 HĐND tỉnh Thanh Hóa khóa XIX, Giám đốc Sở Giáo dục và Đào tạo Đỗ Đức Quế trả lời chất vấn về những bất cập trong quy hoạch mạng lưới trường lớp, tình trạng quá tải sĩ số và thiếu cơ sở vật chất ở nhiều địa phương. Theo ông Quế, Thanh Hóa hiện có 2.037 cơ sở giáo dục, cơ bản đáp ứng nhu cầu học tập của người dân và góp phần duy trì kết quả phổ cập giáo dục. Tuy nhiên mạng lưới trường lớp giữa các địa bàn chưa cân đối. Toàn tỉnh còn 149 trường có quy mô nhỏ hơn mức tối thiểu theo quy định và 614 điểm trường lẻ, chủ yếu ở miền núi, vùng sâu, vùng xa và vùng đồng bào dân tộc thiểu số. Trong khi đó tại khu vực đô thị, ven biển và khu công nghiệp, nhiều nơi lại thiếu trường, thiếu lớp do dân số cơ học tăng nhanh. Ông Quế cho biết quy mô học sinh tăng mạnh trong những năm gần đây. So với năm học 2020-2021, năm học 2025-2026 toàn tỉnh tăng thêm 85.577 học sinh, bình quân gần 19.000 em mỗi năm. Áp lực quá tải không diễn ra trên diện rộng, nhưng tập trung ở các khu vực đô thị và ven biển. Trả lời chất vấn của các đại biểu, Giám đốc Sở Giáo dục và Đào tạo Thanh Hóa cho rằng hai "điểm nghẽn" lớn nhất của ngành hiện nay là cơ sở vật chất và con người, trong đó nguồn nhân lực là "điểm nghẽn của điểm nghẽn". Đến hết năm học 2025-2026, toàn ngành giáo dục Thanh Hóa có 59.580 cán bộ, giáo viên và nhân viên. Tuy nhiên tỉnh vẫn thiếu 2.722 người so với biên chế được giao; nếu tính theo định mức tối đa của Bộ Giáo dục và Đào tạo thì còn thiếu tới 14.644 người. Theo ông Quế, thiếu giáo viên là nguyên nhân quan trọng dẫn đến sĩ số học sinh/lớp vượt quy định tại một số địa phương có tốc độ tăng dân số cao. Bên cạnh đó, toàn tỉnh còn thiếu 5.375 phòng học so với nhu cầu thực tế. Việc thiếu phòng học và trang thiết bị không chỉ xảy ra ở vùng bãi ngang ven biển, mà còn xuất hiện tại nhiều địa phương khác. Lý giải nguyên nhân, ông Quế cho rằng quá trình đô thị hóa, di dân cơ học và số học sinh tăng nhanh khiến công tác dự báo của ngành giáo dục và chính quyền địa phương chưa theo kịp thực tế. Bên cạnh đó việc phối hợp quy hoạch, bố trí quỹ đất dành cho giáo dục ở một số nơi chưa đáp ứng yêu cầu phát triển lâu dài. Ngoài ra hệ thống quy định về đầu tư, đấu thầu thường xuyên thay đổi cũng khiến một số địa phương, đơn vị còn e ngại khi triển khai mua sắm trang thiết bị trường học.

This is a summary. Read the full article at the original source.

Read full article at tuoitre