Business·

Vì sao đã tạo ra được kim cương còn vàng và bạc thì không thể

Vì sao đã tạo ra được kim cương còn vàng và bạc thì không thể

Hàng nghìn năm trước các nhà giả kim mơ biến chì thành vàng nhưng bất thành Hai nghìn năm sau nhân loại lại tạo được kim cương ngay trong phòng thí nghiệm

| Vàng giằng co, bạc bứt tốc, nguồn cung bước vào cuộc đua mới | | Giá vàng hôm nay 27/7: Vàng trong nước đi ngang | | Kim cương nhân tạo được tạo ra trong các hệ thống HPHT hoặc CVD, nơi các nguyên tử carbon được sắp xếp lại theo cấu trúc tinh thể của kim cương. Công nghệ hiện đại có thể tạo ra hàng triệu carat kim cương mỗi năm, nhưng vẫn chưa thể tạo ra vàng hay bạc theo cách tương tự. Ảnh minh họa do AI tạo | Vì sao công nghệ có thể chinh phục một biểu tượng của sự khan hiếm, nhưng vẫn bất lực trước vàng và bạc? Câu trả lời không chỉ nằm trong khoa học, mà còn mở ra một hành trình lớn hơn: đi tìm bản chất của giá trị. Hãy thử tưởng tượng một ngày nào đó, các nhà khoa học công bố rằng họ đã tìm ra được cách sản xuất vàng. Vàng không còn phải khai thác dưới lòng đất, nấu chảy từ quặng, mà được chế tạo ngay trong một khu công nghiệp. Chỉ cần vài chiếc máy, một ít nguyên liệu và điện năng, vàng sẽ được tạo ra với số lượng không giới hạn. Nếu điều đó xảy ra, chuyện gì sẽ đến? Có lẽ giá vàng sẽ lao dốc, những mỏ vàng trên khắp thế giới sẽ mất giá trị, các ngân hàng trung ương sẽ phải tính toán lại kho dự trữ chiến lược của mình. Một trong những nền tảng lâu đời nhất của hệ thống tài chính toàn cầu sẽ rung chuyển dữ dội. Đó không hẳn là một câu chuyện viễn tưởng. Bởi ít nhất, nhân loại đã từng mơ về điều ấy, trong suốt hơn hai nghìn năm. Giấc mơ của những nhà giả kim Trong lịch sử văn minh, có lẽ chưa có kim loại quý nào khiến con người say mê như vàng. Không chỉ vì vẻ đẹp, vì sự giàu có, mà bởi vàng dường như thách thức mọi giới hạn của con người. Từ Alexandria của Ai Cập, Athens của Hy Lạp, Baghdad của thế giới Hồi giáo đến Prague, Paris hay London của châu Âu, biết bao thế hệ đã theo đuổi một mục tiêu tưởng như điên rồ: biến những kim loại tầm thường trở thành vàng. Họ được gọi là các nhà giả kim. Trong những căn phòng chỉ le lói ánh lửa từ lò nung, giữa mùi hăng của lưu huỳnh cháy, khói than, nhựa thông và đủ loại khoáng chất đang sôi trong những bình chưng cất, những nhà giả kim miệt mài khuấy trộn, nung chảy và chìm trong nghiền ngẫm. Trên bàn là những bản thảo viết bằng tiếng Latin, ken dày các ký hiệu bí ẩn mà chỉ người trong nghề mới hiểu. Họ tin rằng ở đâu đó trong vũ trụ tồn tại một bí mật tối thượng, một vật chất huyền thoại, chỉ cần sở hữu nó, chì sẽ hóa thành vàng. Họ gọi nó là Hòn đá Triết gia. Ngày nay, chúng ta biết Hòn đá Triết gia chưa bao giờ tồn tại. Nhưng điều kỳ lạ là, chính hành trình đi tìm một thứ không tồn tại ấy lại mở ra một ngành khoa học hoàn toàn mới. Những chiếc bình chưng cất, những phương pháp tinh chế, những quan sát tỉ mỉ về vật chất... đã từng bước đưa con người rời khỏi thế giới của huyền thuật để bước vào thế giới của hóa học hiện đại. Thậm chí, một trong những bộ óc vĩ đại nhất lịch sử - Isaac Newton - cũng từng dành hàng chục năm nghiên cứu giả kim thuật. Sau khi ông qua đời, người ta phát hiện hàng triệu từ ghi chép về các công thức, thí nghiệm và suy ngẫm liên quan đến việc tạo ra vàng. Hóa ra, giấc mơ tạo ra vàng chưa bao giờ đơn giản chỉ là lòng tham. Nó còn là khát vọng hiểu được vật chất đã được tạo nên như thế nào. Hai nghìn năm trôi qua, không ai tạo ra được vàng. Nhưng đến thế kỷ XX, một điều bất ngờ xảy ra: Con người lại tạo ra được... kim cương. Ngay trong phòng thí nghiệm. Ngày nay, mỗi năm thế giới sản xuất hàng triệu carat kim cương nhân tạo. Chúng được dùng để chế tạo chip bán dẫn, laser, mũi khoan dầu khí, dụng cụ cắt siêu cứng và ngày càng xuất hiện nhiều trong ngành trang sức. Điều tưởng như chỉ thiên nhiên mới làm được, giờ đây con người cũng làm được. Vậy nghịch lý nằm ở đâu? Nếu đã tạo ra được kim cương - thứ từng được xem là cứng nhất và quý giá nhất thế giới - thì tại sao nhân loại vẫn chưa thể tạo ra vàng và bạc? Có phải vì con người vẫn chưa đủ giỏi? Không phải, câu trả lời nằm ở một nơi mà rất ít người nghĩ tới: bên trong từng nguyên tử. Một viên kim cương và một chiếc nhẫn vàng nhìn có vẻ giống nhau: đều lấp lánh, đều quý giá và đều được con người khao khát. Nhưng ở cấp độ nguyên tử, chúng thuộc về hai thế giới hoàn toàn khác nhau. Chính khác biệt ấy đã quyết định số phận của chúng trong kỷ nguyên công nghệ. | Con người đã từng tạo ra bạc trong phòng thí nghiệm? Câu trả lời là có. Giống như vàng, các nhà khoa học có thể tạo ra một số nguyên tử hoặc đồng vị bạc trong lò phản ứng hạt nhân và máy gia tốc hạt bằng cách làm biến đổi hạt nhân của các nguyên tố khác. Tuy nhiên, lượng bạc tạo ra chỉ ở quy mô cực nhỏ, chủ yếu phục vụ nghiên cứu khoa học. Chi phí để tạo ra một lượng bạc như vậy cao hơn rất nhiều lần giá trị của chính kim loại này. Một số đồng vị bạc còn có tính phóng xạ và nhanh chóng phân rã. Vì vậy, cũng như vàng, nhân loại đã biết cách tạo ra bạc ở cấp độ nguyên tử, nhưng vẫn chưa thể tạo ra bạc với quy mô thương mại. Cho đến nay, gần như toàn bộ lượng bạc được sử dụng trên thế giới vẫn đến từ khai thác mỏ và tái chế. Nói cách khác, khoa học đã chạm tới giới hạn của việc "tạo ra nguyên tử", nhưng chưa thể thay thế vai trò của thiên nhiên trong việc tạo ra nguồn cung vàng và bạc. | Khi con người tạo ra được kim cương Các nhà giả kim không thiếu kiên trì. Nhưng họ đã sai hướng. Ngay từ đầu, họ đã đặt chân nhầm vào một cánh cửa không thể mở. Muốn hiểu vì sao, chúng ta hãy bắt đầu từ một câu hỏi rất đơn giản: Kim cương là gì? Nhiều người sẽ trả lời: "Là loại đá quý cứng nhất thế giới". Điều đó đúng, nhưng chưa phải bản chất. Về mặt hóa học, kim cương chỉ được tạo nên từ một nguyên tố duy nhất: carbon. Đó chính là nguyên tố có mặt ở khắp nơi quanh chúng ta, trong ruột bút chì, trong than củi, trong dầu mỏ, trong cây cối, trong cơ thể con người. Thậm chí, mọi dạng sống trên Trái Đất đều được xây dựng từ carbon. Nói cách khác, nguyên liệu để tạo ra kim cương chưa bao giờ khan hiếm. Điều khan hiếm là cách sắp xếp những nguyên tử carbon ấy. Hãy tưởng tượng bạn có hàng triệu viên gạch giống hệt nhau. Nếu xây thành một căn nhà cấp bốn, bạn sẽ có một ngôi nhà. Nếu dùng chính số gạch ấy để xây một tòa lâu đài, bạn sẽ có một công trình hoàn toàn khác. Gạch không thay đổi, chỉ có cách sắp xếp thay đổi. Carbon cũng vậy. Trong than chì, các nguyên tử carbon nằm thành từng lớp mỏng như những xấp giấy chồng lên nhau. Các lớp này chỉ bám với nhau bằng lực yếu, nên dễ trượt qua nhau. Đó là lý do than chì mềm, có thể để lại nét trên giấy khi chúng ta viết. Nhưng trong kim cương, mỗi nguyên tử carbon liên kết rất bền với bốn nguyên tử carbon khác theo cấu trúc không gian ba chiều. Hãy hình dung một mạng lưới được đan kín theo mọi hướng. Muốn phá vỡ nó, phải bẻ gãy hàng loạt liên kết cùng một lúc. Đó là lý do kim cương trở thành vật liệu cứng rắn nhất trong tự nhiên. Điều đáng nói là than chì và kim cương hoàn toàn được tạo nên từ cùng một nguyên tố. Chỉ khác cách các nguyên tử đứng cạnh nhau. Nói cách khác, chiếc nhẫn kim cương trên tay một cô dâu và nét chì trên cuốn vở học sinh đều bắt đầu từ cùng một nguyên tố. Và đó là lúc con người nhìn thấy một cơ hội: Nếu bản chất kim cương chỉ là carbon được sắp xếp theo một trật tự khác, vậy có thể ép những nguyên tử carbon tự sắp xếp lại hay không? Câu trả lời là: Có thể! Sau nhiều thập niên nghiên cứu, các nhà khoa học phát hiện rằng nếu tạo được môi trường có áp suất và nhiệt độ gần giống sâu trong lòng Trái Đất, các nguyên tử carbon sẽ bắt đầu liên kết theo đúng cấu trúc của kim cương. Năm 1954, các nhà khoa học của General Electric công bố thành công trong việc tạo ra kim cương nhân tạo bằng phương pháp áp suất và nhiệt độ cực cao (HPHT). Đó là một cột mốc lịch sử - lần đầu tiên con người chế tạo được kim cương. Sau này, công nghệ tiếp tục tiến thêm một bước với phương pháp lắng đọng hơi hóa học (CVD), cho phép "nuôi" kim cương từng lớp nguyên tử trong môi trường plasma. Những viên kim cương nhân tạo ngày càng lớn hơn, tinh khiết hơn và rẻ tiền hơn. Đến mức, trong nhiều trường hợp, ngay cả các chuyên gia cũng phải dùng thiết bị chuyên dụng mới phân biệt được đâu là kim cương tự nhiên và đâu là kim cương nhân tạo. Một giấc mơ của nhân loại đã trở thành hiện thực. Nhưng đó mới chỉ là giấc mơ về kim cương. Còn vàng thì sao? Nếu con người đã có thể sắp xếp lại các nguyên tử carbon để tạo thành kim cương, thì tại sao không sắp xếp lại các nguyên tử vàng để tạo thêm vàng? Hay đơn giản hơn, lấy bạc rồi biến thành vàng? Hoặc lấy đồng rồi biến thành bạc? Các nhà giả kim đã nghĩ như vậy suốt hàng nghìn năm. Nhưng họ không biết rằng, giữa kim cương và vàng tồn tại một khoảng cách lớn hơn bất kỳ khoảng cách nào trên Trái Đất. Khoảng cách ấy không đo bằng mét, kilomet, mà được đo bằng số proton trong hạt nhân nguyên tử. Các nhà giả kim tin rằng vàng và chì chỉ khác nhau ở "độ tinh khiết". Họ nghĩ nếu tìm được đúng bí quyết, chì sẽ biến thành vàng, giống như nước có thể biến thành hơi nước hay đất sét có thể nung thành gốm. Ngày nay, khoa học cho thấy điều đó không đúng. Giữa vàng và chì không chỉ khác màu sắc hay tính chất. Chúng là hai nguyên tố hoàn toàn khác nhau. Nếu nhìn một nguyên tử dưới kính hiển vi mạnh nhất thế giới, chúng ta cũng sẽ không thấy điều gì đặc biệt. Mọi nguyên tử đều nhỏ đến mức vượt ngoài khả năng quan sát trực tiếp. Nhưng ở trung tâm mỗi nguyên tử đều có một hạt nhân. Và chính hạt nhân ấy quyết định danh tính của nguyên tố. Một nguyên tử vàng luôn có 79 proton. Một nguyên tử bạc luôn có 47 proton. Một nguyên tử chì có 82 proton. Không nhiều hơn. Không ít hơn. Chỉ cần thay đổi đúng một proton, nguyên tố sẽ lập tức biến thành nguyên tố khác. Đó là quy luật nền tảng của hóa học. Và cũng là lý do khiến giấc mơ của các nhà giả kim không thể thành hiện thực bằng những chiếc lò nung. Đến đây, hẳn nhiều người sẽ nghĩ: Nếu vậy thì hoàn toàn không thể tạo ra vàng. Thực ra, con người đã từng làm được. Không phải trong lò luyện kim, mà trong các phòng thí nghiệm hạt nhân. Năm 1941, các nhà khoa học Mỹ lần đầu tiên tạo ra những nguyên tử vàng bằng phản ứng hạt nhân. Về sau, nhiều phòng thí nghiệm ở Mỹ, Đức, Nga, Nhật Bản tiếp tục lặp lại thành công này bằng những máy gia tốc hạt hiện đại hơn. Thậm chí, tại CERN, nơi vận hành cỗ máy lớn nhất hành tinh để nghiên cứu nguồn gốc của vũ trụ, các nhà khoa học cũng từng quan sát thấy sự xuất hiện của các nguyên tử vàng sau những vụ va chạm giữa các hạt nhân chì ở tốc độ gần bằng tốc độ ánh sáng. Nói cách khác, nhân loại đã hoàn thành giấc mơ của các nhà giả kim. Chúng ta đã tạo ra vàng. Nhưng điều kỳ lạ là không ai ăn mừng và cũng chẳng có thị trường nào rung chuyển. Vì sao? Đây là lúc những con số trở nên thú vị. Hãy cầm trên tay một chiếc nhẫn vàng nặng khoảng một gram. Trông rất nhỏ, nhưng bên trong nó chứa khoảng 3 triệu tỷ tỷ nguyên tử vàng. Đó là con số có tới 21 chữ số phía sau. Trong khi đó, những thí nghiệm hạt nhân chỉ tạo được một số lượng cực nhỏ nguyên tử vàng, tồn tại trong thời gian rất ngắn hoặc chỉ đủ để các thiết bị khoa học ghi nhận. Để tạo nên chỉ một gram vàng bằng công nghệ hạt nhân hiện nay, nhân loại sẽ phải tiêu tốn lượng năng lượng và chi phí lớn đến mức vượt rất xa giá trị của chính gram vàng ấy. Nếu một chiếc bánh mì ngoài tiệm có giá khoảng 20.000 đồng. Bạn hoàn toàn có thể tự trồng lúa, chế tạo máy gặt, xây nhà máy xay bột, sản xuất men, làm lò nướng rồi mới nướng chiếc bánh đầu tiên. Điều đó không phải là không thể, nhưng chi phí sẽ lên tới hàng trăm tỷ đồng. Vàng nhân tạo ngày nay cũng giống như vậy. Không phải không làm được, mà là không ai đủ điên để làm. | Máy gia tốc hạt lớn (LHC) tại CERN có thể tạo ra các hạt nhân vàng khi những chùm hạt nhân chì va chạm ở tốc độ gần bằng tốc độ ánh sáng. Tuy nhiên, các hạt nhân vàng này chỉ tồn tại trong thời gian cực ngắn rồi tiếp tục phân rã, nên không thể thu gom thành vàng vật chất. Ảnh minh họa của AI | Thiên nhiên vẫn là "nhà máy" chế tạo vàng và bạc duy nhất Điều thú vị là, trong khi con người phải xây những cỗ máy trị giá hàng tỷ USD mới tạo được vài nguyên tử vàng, thì thiên nhiên đã làm việc đó từ rất lâu trước đó. Không phải trong lòng Trái Đất, mà ngoài vũ trụ. Ngày nay, các nhà thiên văn học cho rằng phần lớn vàng, bạc, bạch kim và nhiều nguyên tố nặng khác được sinh ra trong những sự kiện dữ dội nhất mà vũ trụ từng chứng kiến. Đó là các vụ nổ siêu tân tinh hoặc những vụ va chạm giữa hai sao neutron. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, áp suất và năng lượng lớn đến mức các hạt nhân nguyên tử liên tục bắt neutron, rồi phân rã để tạo nên những nguyên tố nặng mà Trái Đất không thể tự sản sinh. Sau đó, những nguyên tử ấy theo bụi sao bay khắp thiên hà. Một phần rất nhỏ trở thành vật chất tạo nên Hệ Mặt Trời cách đây khoảng 4,6 tỷ năm. Rồi tiếp tục nằm yên trong lòng Trái Đất hàng tỷ năm nữa. Cho đến khi con người khai thác chúng. Điều đó có nghĩa là, mỗi chiếc nhẫn vàng, mỗi đồng tiền vàng hay mỗi thỏi bạc trong két sắt hôm nay đều là những "mảnh vỡ của các vì sao". Chúng có tuổi đời còn lớn hơn cả Trái Đất. Nhìn lại lịch sử, có thể thấy con người luôn tìm cách chinh phục những giới hạn của tự nhiên. Chúng ta đã học được cách bay, điều mà tổ tiên chỉ dám gửi gắm vào đôi cánh của thần thoại. Chúng ta đã xuống đáy đại dương sâu hàng chục kilomet, đặt chân lên Mặt Trăng, giải mã bộ gene người và tạo ra trí tuệ nhân tạo có thể đối thoại như con người. Ngay cả kim cương - thứ từng được xem là biểu tượng của sự vĩnh cửu và khan hiếm - cũng đã được tạo ra trong phòng thí nghiệm. Nhưng giữa tất cả những thành tựu ấy, vẫn còn những giới hạn mà công nghệ chưa thể vượt qua. Vàng và bạc là hai trong số đó. Không phải vì chúng "cao quý" hơn những vật liệu khác. Cũng không phải vì thiên nhiên cố tình giữ bí mật. Mà bởi ngay từ khi hình thành, chúng đã thuộc về một thế giới khác. Muốn tạo ra kim cương, con người chỉ cần sắp xếp lại các nguyên tử carbon. Muốn tạo ra vàng, con người phải tạo ra chính những nguyên tử vàng. Đó là hai câu chuyện hoàn toàn khác nhau. Một câu chuyện thuộc về hóa học. Một câu chuyện thuộc về vật lý hạt nhân. Khoảng cách giữa chúng lớn hơn rất nhiều so với những gì mắt thường có thể nhìn thấy. Trong nhiều thế kỷ, con người yêu quý kim cương vì nó hiếm. Ngày nay, công nghệ đã chứng minh rằng sự khan hiếm ấy không còn tuyệt đối. Những viên kim cương nhân tạo mới vẫn đẹp, vẫn cứng, vẫn có cùng thành phần hóa học. Nhưng chúng được tạo ra trong nhà máy thay vì nằm sâu hàng trăm kilomet dưới lòng đất Bằng mắt thường, không ai phân biệt được, đâu là kim cương thiên nhiên hàng tỷ năm tuổi và đâu là kim cương nhân tạo vừa được “nuôi cấy” thành công trong nhà máy. Thế giới buộc phải đặt lại một câu hỏi: Điều gì thực sự tạo nên giá trị của một vật? Là vẻ đẹp? Là độ hiếm? Là chi phí tạo ra? Hay là niềm tin của con người? Đó không còn là câu hỏi của hóa học, cũng không còn là câu hỏi của vật lý. Đó là câu hỏi của kinh tế học. Của lịch sử. Và của cả nền văn minh. Có lẽ điều thú vị nhất của câu chuyện này không phải là việc con người đã tạo ra được kim cương. Mà là từ thành công này, chúng ta hiểu rõ hơn vì sao mình vẫn chưa thể tạo ra vàng và bạc. Hai nghìn năm trước, các nhà giả kim đi tìm Hòn đá Triết gia với hy vọng tạo ra vàng. Hai nghìn năm sau, nhân loại đã chế tạo được những cỗ máy mà họ không thể tưởng tượng nổi. Chúng tạo ra vật liệu mới, thậm chí tạo được cả vài nguyên tử vàng trong phòng thí nghiệm. Con người đã học cách tạo ra kim cương. Con người cũng từng tạo được vài nguyên tử vàng hay bạc. Nhưng giữa việc tạo ra một nguyên tử và tạo ra một thị trường là khoảng cách gần như không thể vượt qua. Chính khoảng cách ấy góp phần làm nên giá trị đặc biệt của vàng và bạc suốt hàng nghìn năm. Nhưng có lẽ điều thú vị hơn nằm ở một câu hỏi khác. Nếu công nghệ ngày càng có thể tạo ra mọi thứ, từ kim cương đến vật liệu mới, thì điều gì sẽ quyết định giá trị của một vật trong tương lai? Là sự khan hiếm của tự nhiên, chi phí tạo ra, hay niềm tin của con người? Đó sẽ là hành trình tiếp theo của loạt bài Đi tìm giá trị. (Còn nữa) Đan Thư Tập đoàn Phú Quý cùng đồng hành kiến tạo tri thức về Kim loại quý

This is a summary. Read the full article at the original source.

Read full article at petrotimes