Crime·

Vụ đạo diễn Lê Minh tạt sơn nhà con nợ: Tòa trả hồ sơ để điều tra số tiền cưỡng đoạt

Vụ đạo diễn Lê Minh tạt sơn nhà con nợ: Tòa trả hồ sơ để điều tra số tiền cưỡng đoạt

Sau nhiều ngày xét xử, TAND khu vực 4, TP.HCM đã quyết định trả hồ sơ để điều tra bổ sung vụ đạo diễn Lê Minh và tài xế bị truy tố về tội cưỡng đoạt tài sản.

Chiều 31-7, TAND khu vực 4, TP.HCM tiếp tục phiên tòa xét xử ông Nguyễn Lê Minh (48 tuổi, đạo diễn) và ông Trần Quốc Thắng (45 tuổi, tài xế) về tội cưỡng đoạt tài sản. Đề nghị đạo diễn Lê Minh 7-8 năm tù Theo hồ sơ vụ án, bà Phạm Thị Quỳnh Châu (55 tuổi, ngụ tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu cũ) có quan hệ quen biết với ông Lê Minh và nhiều lần mượn tiền để nhập rượu kinh doanh. Sau dịch COVID-19, cuối năm 2021, ông Minh mất việc, kinh tế khó khăn nên nhiều lần gọi điện, tìm đến nhà đòi khoản nợ nhưng bà Châu không nghe điện thoại, tránh mặt. Ông Minh sau đó khởi kiện ra TAND TP Bà Rịa. Tòa án công nhận sự thỏa thuận của các bên, buộc bà Châu phải trả hơn 730 triệu đồng. Dù trong giai đoạn thi hành án bà Châu nhiều lần cam kết sẽ trả nợ nhưng vẫn không thực hiện. Chiều 4-9-2024, do bức xúc, ông Minh mua một hộp sơn đỏ, lấy mắm tép có sẵn trong nhà rồi nhờ tài xế Trần Quốc Thắng chở đến nhà bà Châu, tạt sơn và mắm tép vào nhà bà Châu. Tại phiên tòa, ông Minh kêu oan, cho rằng hành vi tạt sơn và mắm tép là sai nhưng chỉ đến mức xử lý hành chính. Ông Minh khai hành động vì dồn nén, bức xúc kéo dài chứ không nhằm mục đích ép trả nợ. Trong khi đó, ông Thắng khai là tài xế của ông Minh. Ông chỉ được nhờ mua hộp sơn và chở ông Minh đến nhà bà Châu, không biết trước mục đích tạt sơn, mắm tép. Đại diện viện kiểm sát cho rằng cáo trạng truy tố các bị cáo là đúng người, đúng tội, không oan sai, đề nghị hội đồng xét xử tuyên phạt ông Minh 7-8 năm tù, ông Thắng 5-6 năm tù cùng về tội cưỡng đoạt tài sản. Luật sư đề nghị trả tự do cho các bị cáo Bào chữa cho các bị cáo, luật sư Châu Văn Tiết nói hành vi của ông Nguyễn Lê Minh không thỏa mãn các dấu hiệu cấu thành tội cưỡng đoạt tài sản. Hơn nữa, số tiền 730 triệu đồng mà ông Minh yêu cầu bà Châu trả là khoản nợ hợp pháp, đã được tòa án công nhận bằng quyết định có hiệu lực pháp luật. Đây không phải là tài sản của người khác. Việc đòi nợ, dù bằng phương thức không đúng, bản chất vẫn là yêu cầu thực hiện nghĩa vụ dân sự, không phải ý thức chiếm đoạt. Hồ sơ vụ án và lời khai của bị hại cho thấy ông Minh không gọi điện, nhắn tin hay trực tiếp đe dọa tính mạng, sức khỏe bà Châu. Thậm chí, chính bị hại xác nhận tinh thần không bị uy hiếp và đã có đơn xin không khởi tố vụ án. Hành vi tạt sơn, mắm tép của ông Minh được xác định là bộc phát do bức xúc vì nợ kéo dài. Đối với ông Trần Quốc Thắng, luật sư cho rằng không có sự thống nhất ý chí phạm tội. Ông Thắng chỉ chở ông Minh đến nhà bà Châu theo yêu cầu mà không hề biết mục đích tạt sơn. Lon sơn mà ông Thắng mua giúp vẫn còn nguyên trên xe khi bị khám xét, chứng tỏ bị cáo không tham gia chuẩn bị công cụ hay giúp sức thực hiện hành vi. Ông Thắng chỉ thực hiện công việc của một người lái xe thuê bình thường. Luật sư cho rằng hành vi ném chất bẩn nếu có vi phạm chỉ nên xử phạt hành chính về gây mất trật tự công cộng theo Nghị định 282/2025/NĐ-CP. Việc quy kết các bị cáo vào khung hình phạt đặc biệt nghiêm trọng là trái với nguyên tắc suy đoán vô tội. Từ đó, luật sư đề nghị hội đồng xét xử tuyên các bị cáo không phạm tội và trả tự do tại phiên tòa.

This is a summary. Read the full article at the original source.

Read full article at tuoitre